VN88 VN88

Ghì chặt bắt chàng bú vì quá kích thích

Vừa rên la, Thu vừa dùng tay kéo đầu chàng ôm ghịt sát vào lồn mình. Đồng thời mông đít nàng hẫy ngược lên cao hết cỡ. Mạnh thấy Thu đã hết biết trời đất là gì. chàng ngồi thẳng lên, hai chân co lại như kiểu ngồi bó gối của dân quê. Chàng dùng hai đầu gối chêm dưới đít Thu cho hai chân Thu gác qua hai vai mính…

Ghi chat bat chang bu vi qua kich thich

Đọc truyện 18+ Ghì chặt bắt chàng bú vì quá kích thích

Con Diễm ăn xong bữa cơm một cách vội vã. Nó tỏ vẻ mệt mỏi, buồn ngủ ra mặt cho mọi người nhìn thấy. Vét nốt một vài hột cơm cuối cùng trong chén, đùa hết vào miệng, vùa nhai vào miệng nó vùa bước lại tủ lạnh để kiếm nứơc uống.

Vân chị Diễm cùng đạt, anh rể nàng vẫn thản nhiên ngồi tại bàn ăn tráng miệng, Cả hai chẳng buồn để ý đến nàng. Chiều nào cũng vậy, sau bủa cơm Diễm dọn dẹp sạch sẽ, rủa chén bát xong mới hết trách nhiệm.Nó lặng lẽ bỏ lên phòng tắm rửa, học bài, chuẩn bị bài vở cho ngày mai, bỏ mặc bà chị ruột với ông anh rể ở lại nhà duơì phòng khách xem Tivi, bàn chuyện làm ăn hay giởn hớt cười đùa gì mặc kệ. Cha mẹ nàng mất lâu rồi, tù cái hồi còn chiến tranh. Hai chị em Vân, Diễm dắt nhau lên Sài Gòn sống nhờ người dì ruột một thời gian dài cho đến ngày theo bà dì di tản sang Mỹ năm 1975 nhờ ông Dượng là một sĩ quan binh chủng Hải Quân. Năm đó Vân vừa tròn 20 tuổi và Diễm vừa được 16 tuổị. Giữa xứ lạ quê người, hai chị em phải chia nhau đi làm những việc lặt vặt đủ mọi thứ để kiếm tiền sinh sống qua ngàỵ. Bà Dì thì đã quen thói ” vợ sĩ quan” bao nhiêu năm quạ người bà lúc nào cũng trùm kín mít như con chim cú kể cả lúc ở trong nhà, Bà thuộc loại người ” Nắng hỏng ưa, mưa hỏng chịụ Sợ gió, kỵ mù suơng”. Từ?cái năm 19, 20 tuổi bà may mắn lọt được vào đôi mắt “dê” của Dượng Chín, và đuơ.c Dượng cuơì hỏi, đem về sống chung khu cư xá sĩ quan, thì Dì càng lúc càng đẹp ra, trắng da, dài tóc, học đòi trang điểm, chải chuốc cho ra vẻ một bà Trung Uý như người tạ. Từ cái ngày Dượng Chín thăng chúc đại Uý và về làm Trưởng ban 4 Tiếp Liệu thì Dì Chín lên chưa thấy rõ. Tiền bạc vô như nước nhờ nhũng vụ bán xăng dầu, nhũng cú áp phe, chạy chọt để khỏi bị đưa ra tác chiến của đám thanh niên con nhà giàụ Gia đình Dượng Chín ngày một giàu có thêm, thì Dì cũng bỗng nghiễm nhiên trở thành một mệnh phụ phu nhân tân thờị. Giờ qua đến Mỹ mới thấy hết cái vụng về, dốt nát của Dì, không theo kịp với cuộc sống văn minh nơi xú lạ quê người, Dì Chín ngày càng mặc cảm với cái quê mùa của mình. Dĩ vãng vàng son ngày nào bây giờ đã trở thành một nghiệp dĩ theo ám ảnh dì Chín trong mọi sinh hoạt của cuộc sống hàng ngàỵ. Từ đó Dì Chín đâm ra buồn bục, khó chịu với mọi người trong nhà. Ngược lại, hai chị em Vân và Diễm đang trong tuổi mới lớn. Cả hai đều có nhan sắc lộng lẫỵ. Mỗi ngày hai chị em thúc dậy thật sớm, theo ông Dượng đi bỏ báo, đến khi xong xuôi về đến nhà thì đã khoảng 7giờ sáng. Sau khi ăn uống qua loa lót lòng rồi hai chị em đến trường. Cuộc sống êm ả kéo dài đâu được hơn 1 năm thì trời xui đất khiến, nên một tờ báo bị đóng của.?Số báo đi giao hàng ngày càng giảm xuống còn phân nửa. Tiền bạc cũng bắt đầu bị thiếu hụt. Tình trạng đó khiến Dượng Chín phải tìm kế hoạch mới để cứu nguy cho gia đinh. Con Diễm mỗi ngày phải đến nhà một người quen giữ con cho người ta từ lúc 6giờ sáng. Buổi chiều, hai vợ chồng đi làm về, nó mới được về nhà nghỉ ngơi 1, 2 tiếng đồng hồ thì lại phải đến trường ban đêm để học Anh Văn. Còn Dì Chín thì rút trong nhà quanh năm suốt tháng, chỉ lo cơm nước cho mọi người. Việc bỏ báo kiếm cơm thì chỉ còn lai Vân và Dượng Chín đảm trách. Tiếng đồng hồ báo thức khiến Vân tỉnh giấc, nàng mắt nhắm mắt mở ngồi dậy mở cửa phòng bước vào nhà tắm đánh răng súc miệng. Ngày nào cũng vậy, cứ 3 giờ sáng, nghe tiếng đồng hồ báo thức là Vân lẹ làng lo làm vệ sinh, xong mặc thêm đồ ấm rồi theo Dượng Chín đến nhà báọ Vân chải xong lại mái tóc, vừa mở cửa phòng tắm định bước về phòng thay đồ thì đã thấy Dượng Chín đứng sẵn đó tự bao giờ, Từ trong nhà tắm ánh đèn sáng rực chiếu xuống tấm thân tràn trề nhựa sống của Vân đang lồ lộ trong chiếc áo ngủ mỏng manh khiến Dượng Chín ngẩn người. Ông nói một câu cho đỡ ngượng:
-Cháu chuẩn bị nhanh nhanh để đị.
Con Vân trả lời ma không dám ngó lên:
-Dạ con về phòng thay đồ là xong ạ

Nói xong nó đi thẳng về phòng khép của lại, Dượng Chín bước vào nhà tắm mà đầu óc ông như đang đi theo những bước chân của Vân vào phòng nàng thay đồ. Từ ngày hai chị em Vân về sống với vợ chồng ông, cả hai đứ? như hai cái bóng mờ mà ông chưa bao giờ để mắt đến. Hai chị em nói giống như một loại con nhà nghèo được ông nuôi cơm để cho ăn học và để sai bảo làm những công việc lặt vặt bếp núc ở trong nhà. Hôm nay tình cờ ông phát hiện ra nét đẹp của đứa cháu gái vừa tròn 22 tuổị. Ông nhớ tới những đường cong tuyệt mỹ của Vân mà không ngăn nổi được chút nước bọt dâng tràn lên trong cuống họng mình. Trên đường đến tòa báo, Dượng Chín nói chuyện với Vân khác hẳn với mọi lần. Những từ ngữ Dượng, Vân” được thay thế cho những chữ “mày, tao” khó nghe tự lúc nào:
-Vân, lúc nầy cháu học hành ra sao rồi ? Nói cho Dượng mừng.
-Dạ , nói chung thì cũng được, cháu chỉ ngại tiếng Mỹ mình không bằng người ta nên đôi khi cũng bị trở ngại đôi chút.
-Cháu ráng một thời gian nữa đi rồi Dượng sẽ cố gắng lo cho cháu vào Đại Học.
Vân mừng rỡ nhưng vẫn e dè.
-Cháu không có tham vọng đó, Cháu chỉ mong học xong một cái gì đó 1,2 năm rồi đi làm với người ta để kiếm tiền.
Dượng Chín tỏ vẻ xăng xái:
-Cháu đừng lo, Dì Dượng không có con nên bao nhiêu tình thuơng đều dồn hết cho hai cháu, tại cháu không biết chứ…
-Dượg thương cháu lắm.

VN88

Viết một bình luận