VN88 VN88

Những trận đụ kinh hoàng khiếp vía nhất được kể

Nguyệt nghiêng mặt nhìn. Hai đứa bé ôm đụ như người lớn. Lập nhìn chăm bẳm mặt Tuyết, gác hai chân Tuyết lên vai nó. Hai tay bợ mông đít Tuyết, giả vào lồn Tuyết liên tu những cú nắc xé trời. Cặc nó đút sâu vào, rồi rút ra gần hết, xong lại nắc mạnh vào. Mỗi lần như thế, Tuyết nghiến răng, nhăn mặt, la “ứ” một tiếng. Mồ hôi vã ra khắp người Lập vì nó đang “lao động vinh quang” trên một thân hình trác tuyệt 15. Tuyết van nài:
– Chắc chị lại ra nữa em ơi! Cầm không được nữa…
– Chưa được nửa tiếng mà, chị Tuyết! Ráng đợi em với…

Rồi nó bợ đít Tuyết lên, giả ầm ầm như đại liên. Thân hình Tuyết rung theo từng động tác nắc của Lập. Khoảng 15 phút phù du, Lập sà sát nằm úp lên vú Tuyết gào lớn:
– Ra đi chị. Em cho chị nè. Hứng nhé. Đó, em bắn ra đó. Sướng quá, sướng hơn đụ mấy bà già nhiều lắm chị ơi!

Cả hai quằn quái, điên cuồng. Thịt sát thịt, môi sát môi. Tay chân quấn chặt. Tóc rối vào tóc. Hai chất nước quyện nhau đầy ấp lồn Tuyết…

Tâm trạng Nguyệt lộn xộn đủ thou. Vừa bị khích dâm, vừa ghen, vừa đau lòng, vừa bị đạo đức cấu xé, hành hạ.

Khi hai đứa nhỏ nằm im lặng, rã rời, bất động, Nguyệt mới bước lại gần, lấy khăn lau mồ hôi cho cả hai một cách thân thong. Nàng định nói cái gì đó, nhưng thấy tất cả đều đã trễ, nên Nguyệt im lặng. Muộn quá rồi. Muốn nói thì phải nói trước khi chúng có cảm tình với nhau. Đằng này, chúng đã ba lần ăn nằm với nhau như vợ chồng. Tinh khí của Lập đã xâm nhập vào tử cung Tuyết. Nước lồn Tuyết đã vào ngập một góc nào ở bao tử Lập. Và, hình như chúng đã yêu nhau da diết rồi cũng nên… Tuyết hỏi:
– Mẹ về lúc nào vậy?
– Về lúc hai đứa con đang mê đụ nhau.
– Mẹ có thấy hết hả?
– Chỉ nửa phần sau thôi, lúc con gần ra.
– Sao mẹ lại buồn? Hay mẹ lại ghen như lúc chiều?
– À, không, không (Nguyệt cười giả lả) Mẹ đâu có ghen. Xem hai đứa đụ ngất ngây quá, mẹ… mẹ… cũng thèm.

Câu cuối, Nguyệt đã nói dối. Nàng dối cho hai đứa bé không thắc mắc tại sao Nguyệt không vui như thường lệ. Nguyệt trầm giọng bảo hai con ra ăn những món ngon, bổ nàng vừa mua ở nhà hàng Hải sản. Hai cô cậu tỉnh bơ, trần truồng, dẫn tay nhau cùng Nguyệt ra phòng ăn.

Thường thì Tuyết với mẹ vẫn cởi truồng ra phòng ăn, hay đi phòng này sang phòng khác. Nhưng hôm nay có Lập, nàng thấy có cái gì bất ổn. Tuyết hoàn toàn không biết Lập có liên hệ máu mủ gì với mình. Còn Lập, đáng ra nó đã biết, nhưng 13 tuổi, cái tuổi ăn chưa no, lo chưa tới. Nó tỉnh bơ, vui với cuộc chơi cách vô tình, vô tư lự. Hai đứa bé ngồi sát bên nhau, Nguyệt mới nhận thấy chúng giống nhau. Tuyết ân cần gắp những món ăn đút cho Lập.

Cậu bé này vừa ăn, vừa lấy tay giỡn hớt cặp vú tròn trỉnh của Tuyết. Còn cô này, tay gắp đồ ăn, tay cầm con cặc của Lập mà nựng. Chúng đùa với nhau một cách thản nhiên, mà Nguyệt thì xốn mắt. Lòng Nguyệt đau cũng có, mà ghen thì nhiều hơn. Vì Nguyệt đã quyết với quả tim là sẽ ở luôn với Lập như chồng vợ. Nàng đã chọn Lập như một tình nhân lý tưởng trước khi bi kịch đổ bể. Nàng chọn Lập vì máu thích trẻ con. Nàng cho đó như là việc chọn một con chó Fox để nuôi. Vừa xinh, vừa dễ thong và vừa…

Nguyệt không dám nghĩ tiếp vì … vì Lập giống hệt Chính. Nàng không dám xoè tay bẻ trái cấm, nên cứ tiếp tục sống với lãng mạn, lấy hư làm thực, lấy mơ hồ làm cảnh sống. Vì “xốn mắt”, Nguyệt vờ đứng day lấy nước cho hai đứa bé. Thấy mẹ không vui, Tuyết chợt ngừng đùa, hỏi thành thật:
– Mẹ, con biết mẹ đang ghen. Mẹ không khóc như ban chiều nhưng con biết lòng mẹ đau lắm?

Tuyết rất có hiếu. Cái gì Nguyệt không thích là nó không dám làm. Và Tuyết hiện không hiểu cái gì dã9 làm mẹ em buồn. Dĩ nhiên Nguyệt có ghen. Nhưng chính yếu, vẫn là tấn bi kịch đang diễn ra trước mắt. Nguyệt rất sợ cái gì loạn luân. Thế mà “loạn luân” đang từng phút nhởn nhơ với nàng. Loạn luân? Có đúng không! Hai đứa bé hoàn toàn không biết sự liên hệ huyết thống của nhau, thì sao gọi là loạn luân? Hằng chục triệu người biết nhau cùng màu da, cùng máu mủ, cùng một mẹ Âu Cơ, mà đã nhắm mắt, xả súng giết nhau gần 30 năm. Điều đó mới loạn luân. Thế mà chẳng ai nói, hay phiền trách một lời. Người ta còn cổ xuý hận thù thêm.

Tuyết rời ghế, chạy qua ôm Nguyệt hôn ân cần:
– Con mượn đỡ mà. Lập vẫn là của mẹ, tối nay, ngày mai. Con phải công nhận anh Lập là số một. Không biết sao con cũng yêu Lập quá, yêu hơn cả Fred nữa. Con chỉ lén lén… khi không có mẹ. Thế thôi. Đừng ghen nữa mẹ!

Bé Lập cứ tủm tỉm cười, đũa nó gắp không ngừng dĩa bào ngư xào nấm đông cô. Nó khoái chí vì đã được hai mẹ con Nguyệt yêu say name. Nó cũng có tý hãnh diện về chút tài nghệ làm tình. Lập tưởng thế. Nhưng không phải. Nguyệt và Tuyết yêu nó chỉ vì nó là kép trẻ nhất trong đám kép trẻ của hai nàng. Lập lột con tôm càng, cũng chạy qua làm hoà với Nguyệt, đút cho Nguyệt cắn một miếng, rồi hôn Nguyệt một cái nơi má. Tuyết nói:
– Mẹ thấy chưa? Có ai ghé bỏ gì mẹ đâu mà mẹ buồn. Tối nay mẹ với Lập lại tha hồ. Có la thì la khe khẽ, đừng cho con nghe lại “ghen”, mất ngủ nhé mẹ?

Tự nhiên Nguyệt thong cô con gái quá. Nàng ôm hôn cả Lập lẫn Tuyết rồi nói thực tình:
– Không, tối nay mẹ nhường cho hai đứa. Nhưng có la thì cũng khe khẽ thôi. Đừng để mẹ nghe rồi mẹ lại ghen và khóc!
– Không, tối nay con bận với Fred rồi, không rãnh…
Tuyết dối như thế để thối thoát. Kỳ thực em thương mẹ và muốn mẹ phải vui. Lập cũng hùa theo:
– Ừ đúng đó, chị Tuyết bận, em qua ngủ với Nguyệt.
Bữa ăn xong, Tuyết chạy vội vào phòng mình, để Lập ngồi cạnh mẹ, uống nước trà và chuyện vãng. Nguyệt hỏi:
– Anh cũng yêu Tuyết nữa hả?
Thằng bé thơ ngây gật đầu. Nguyệt thực sự ghen. Nàng đè đầu cậu bé trần truồng nằm trên đùi nàng, rồi đặt môi hôn da diết đến Lập gần như ngộp thở. Nguyệt nói khẩn thiết:
– Em không muốn mất anh, anh biết không?

Nước mắt Nguyệt lại long lanh. Không hiểu sao với Lập nàng dễ khóc, dễ hờn nghen, dễ tủi thân đến thế. Thằng Lập hối hận. Nó cởi chiếc áo dài Nguyệt ra. Tháo luôn cái xú chiêng và cởi quần cho Nguyệt loã thể. Bắt Nguyệt dang rộng hai bắp đùi. Lập quỳ xuống, húc đầu vào, bắt đầu bú lồn Nguyệt say sưa để tạ lỗi. Nguyệt ngửa mặt ra sau thành ghế, cứ để nước mắt ứa ra, hai tay bóp đôi vú, và lòng miên man với thứ hạnh phúc mong manh, mơ hồ, lãng mạn như nhện tơ trên mặt hồ.

VN88

Viết một bình luận